Những sai lầm về “chống dịch”

Chào đọc giả,

Với tư cách là một công dân Việt Nam, thông qua cách chống dịch rât “Tiêu cực”. Tôi xin nêu ra ý kiến cá nhân về cách chống dich ở Việt Nam.

Ở đây tôi không biết cũng như không đưa ra giải pháp vì không đủ kiến thức vận hành kinh tế của một quốc gia cũng như đó là công việc vận hành của chính phủ và các quân sư của chính phủ.

1. Sai lầm về thời điểm

Trong thời điểm bắt đầu của đại dịch, Việt Nam đã không chú trọng đến việc mua, đặt hàng vaccine. Tôi không tin là lãnh đạo và các ban cố vấn quyền cao chức trọng trong chính phủ không nhìn nhận được vấn đề nay ?!.

Tôi không biết mua vaccine của các nước tư bản như Mỹ, Anh “khó” đến mức nào. Tôi chỉ thấy các nước đặt mua trước và có vaccine để tiêm cho dân.

Mô hình khoanh vùng dập dịch có kết quả đối với một số tỉnh có mật độ dân cư thấp, sự lưu thông đi lại giữa các tỉnh với nhau ít, biến chủng Virus cũ không phải chủng Delta.

Chúng ta lấy mô hình chống dịch đã lỗi thời của Bắc Ninh làm mẫu trong khi không đúng với hoàn cảnh điều kiện dân sinh ở các địa phương khác như Sài Gòn.

Chúng ta quá chủ quan trong việc chuẩn bị, chủ quan ở đây là chủ quan về y tế, hậu cần cho ngành y tế. Nhân viên y tế như những người lính, họ cần được trang bị “Vũ khí” là Vaccine là trang thiết bị y tế và cả sự chăm sóc về mặt tư tưởng tinh thần để họ có sự yên tâm trong việc điều trị cho người dân.

2. Sai lầm về cách ly tập trung

  • Cách ly tập trung là một ý tưởng theo tôi đó là “lý tưởng”, vâng lý tưởng khi chúng ta đáp ứng được khoản cách và nhu yếu phẩm cho từng người đi cách ly. Và với tôi cái điều kiện được coi là lý tưởng như thế này không bao giờ có vì sao ? Vì mỗi địa phương sẽ có điều kiện tài chính, cơ sở vật chất khác nhau nên hoàn toàn không thể tạo ra điều kiện “Lý tưởng” như trên lý thuyết được. Cái thứ hai, số lượng người nhiểm quá nhiều, và lượng người âm tính “giả”, dương tính “giả” cũng rất nhiều. Vậy với điều kiện sinh hoạt chật chội, vệ sinh chung dơ bẩn khi dồn một lượng người lớn vào và khóa trái cửa ai dám đảm bảo họ không lây chéo cho nhau? [1].
  • Người được đưa đi cách ly tập trung có những người có bệnh thâm niên cần theo dõi và điều trị hằng ngày. Vào khu cách ly tập trung ai sẽ đảm bảo các nhu cầu về y tế của các bệnh nền được đầy đủ ?. Khi nhu cầu y tế không đầy đủ kéo theo cơ thể suy nhược cộng với môi trường cách ly không đảm bảo dinh dưỡng, vệ sinh. Những người này vô tình trở thành con mồi ngon cho Virus Covid. Nhóm người bị thiệt hại nhiều nhất là người lớn tuổi và người có bệnh nền [2].
  • Khi vào khu cách ly, tâm lý người ta ít nhiều đã suy sụp. Việc cách ly làm tâm lý suy sụp hơn, đồng nghĩa với sức khỏe sụt giảm.
  • Kiến thức, ý thức, cách sinh hoạt khác nhau. Chúng ta gom mấy trăm, mấy nghìn, mấy chục nghìn con người vào một chổ không ai đảm bảo được tất cả tuân theo quy tắc phòng dịch, vậy lây chéo với nhau là điều tất nhiên.
  • Để phục vụ cho hàng vạn con người trong khu cách ly, chúng ta phải có lực lượng hậu cần khổng lồ để lo ăn ngủ ỉa đái cho họ.
  • Giai đoạn đầu người dân bị cưỡng chế đi cách ly tập trung, vì vậy nãy sinh ra nhiều câu truyện bi hài mà trước đó tôi đã được xem ở Vũ Hán [3]. Và bây giờ chính quyền Sài Gòn lên tiếng gọi đó là sự hiểu lầm [4]. Vậy đã có nghiên cứu nghiêm túc nào thống kê “Sự hiểu lầm” ấy đã vô tình làm tổn hại đến sức khỏe sinh mạng của người bị đưa đi cách ly hay chưa?

3. Sai lầm về đóng cửa

Giãn cách xã hội” rồi các chỉ thị của chính phủ đưa ra nhằm hạn chế người dân ra đường thực ra là hành động “Đóng cửa” nền kinh tế.

Các bạn có thể hình dung như vầy, kinh tế một đất nước vận hành như một cỗ máy trong đó có mỗi bộ phận làm một công việc chuyên môn khác nhau và là một mắc xích trong một sợi dây xích dài. Chỉ cần một mắc xích bị đứt gãy thì toàn bộ sợ dây sẽ bị hư hỏng.

Đóng cửa ảnh hưởng đến ba lãnh vực xương sống như sau:

  • Sản xuất: Việc đóng cửa gây thiệt hại cho các doanh nghiệp cực kỳ lớn, đối với một doanh nghiệp sản xuất tiêu thụ nội địa hay xuất khẩu, họ phải giành giật được hợp đồng sau đó lên kế hoạch sản xuất, thu mua nguyên vật liệu, xây dựng cơ sở hạ tầng, đào tạo công nhân mất cả vài tháng đến mấy năm trời chứ không phải một ngày một bữa. Việc ngăn sông cấm chợ và quy định chồng chéo giữa các địa phương làm tăng chi phí vận tải hoặc cắt đứt sự lưu thông hàng hóa kéo theo doanh nhiệp không đủ nguyên vật liệu sản xuất. Mô hình ba tại chổ là một minh chứng cho việc thất bại của chính sách cũng như không hiểu biết về cách vận hành doanh nghiệp sản xuất. Một dây chuyền sản xuất có cả hàng trăm công nhân, mỗi người làm một công đoạn khác nhau, đùng một cái một vài công nhân trong công đoạn nào đó không thể đi làm được vì “Ai ở đâu ở yên đó” thử hỏi sản xuất như thế nào ? Cần thời gian, chi phí bao lâu để đào tạo những người còn lại có thể thay thế các công nhân đó?. Riêng đối với các nhà đầu tư FDI không dễ để họ xây dựng các nhà máy sản xuất ở VN, các hiệp hội doanh nghiệp FDI họ cũng đã lên tiếng vì đây là cuộc chơi toàn cầu, không được thì họ sẵn sàng bỏ đi. Nước nghèo như VN là chịu thiệt hại đầu tiên. Đừng đưa lý luận mang tính chất cảm tính khi chơi trong môi trường toàn cầu, nền kinh tế thị trường. và kết quả là hàng chục nghìn doanh nghiêp có nguy cơ và đã phá sản [7]
  • Nông nghiêp: Lúa, đìa tôm, trái cây…. đến vụ phải thu hoạch nhưng người nông dân không thể ra đồng để thu hoạch. Việc cản trở lưu thông hàng hóa “Không phải thiết yếu” đẩy các đơn vị chăn nuôi thiếu hụt nguồn thức ăn cho gia súc, gia cầm. Gia cầm, thủy sản đến thời gian phải xuất chuồng nhưng không có thương lái thu mua do phong tỏa. Vậy các chi phí, thiệt hại này ai gánh?. Chưa nói đến an ninh lương thực, như chúng ta biết miền tây là vựa lúa, nông sản của cả nước.
  • Bán lẻ: Bán lẻ ở Việt Nam được hiểu là sản phẩm được đưa đến tay người tiêu dùng cuối, siêu thị, cửa hàng tiện lợi, chợ chòm hỏm, chợ truyền thống, chợ đầu mối… thậm chí bà bán rau mua thún bán bưng cũng là hình thức bán lẻ. Tất cả các kênh bán lẻ điều cấm người dân mua trực tiếp mà thông qua sự “Đi chợ hộ” của chính phủ. Việc này không thể đáp ứng cho nhu cầu thiết yếu của người dân. Mỗi người dân có nhu cầu khác nhau, không thể đánh đồng mọi người điều như nhau được. Khi sản xuất, nông nghiệp bị đứt gãy thì bán lẻ sẽ không đủ hàng hóa cung ứng dẫn đến giá cả tăng cao, người dân đã khó khăn nay phải gánh thêm các chi phí hàng hóa khác. Các doanh nghiệp bán lẻ, họ có chuyên môn vận hành bán lẻ, phân phối hàng hóa. Shipper có chuyên môn, phương tiện vận chuyển. Chúng ta tự cắt bỏ và làm thay công việc chuyên môn của họ và kết quả là trong 2 tuần đầu đứng hình.

Ba trụ cột của kinh tế VN hầu như tê liệt hoàn toàn. Trong khi các tỉnh, thành phố mang lại nguồn thu ngân sách, ngoại tệ lớn nhất nước lại bị đóng băng vô thời hạn.

4. Sai lầm về bóc tách F0 ra khỏi cộng đồng

  • Chúng ta đã thực hiện rất nhiều xét nghiệm, cho toàn thành phố, cho tài xế, cho shipper… rất nhiều và rất nhiều gây lãng phí không hề nhỏ trong khi ngân sách có hạng. Và chính quyền Sài Gòn cũng đã thừa nhận việc này [5]. Việc xét nghiệm liên tục và diện rộng giúp phát hiện vài chục ca nhiểm nhưng chi phí quá lớn.
  • Một vấn đề nữa là thông qua xét nghiệm bóc tách F0 thì lây chéo là một câu hỏi lớn chưa được cơ quan có chức năng trả lời. Vì áp lực chỉ tiêu, nhân viên y tế, tình nguyện viên không tuân thủ quy tắc phòng dịch làm lây nhiễm giữa các người đi test với nhau ai sẽ chịu trách nhiệm ?
  • Để “Bóc tách”, “Truy vết” F0 thì dữ liệu về xét nghiệm, test covid phải được cập nhật tức thời lên hệ thống, với một lượng dữ liệu như thế chúng ta xử lý như thế nào ? đã được đưa lên hệ thống hay chưa?
  • Song song với việc xét nghiệm, lượng rác thải y tế của kit test mang theo covid và các bệnh truyền nhiểm khác được xử lý như thế nào ?
  • Câu hỏi tiếp theo, khi bóc tách F0 ra khỏi cộng đồng rồi chúng ta sẽ làm gì tiếp theo ? Đưa vào cách ly ? quay lại sai lầm về cách ly mục 2 như tôi đã nói trên.
  • Một số nghiên cứu cả VN và thế giới, tỷ lệ lây nhiểm từ ngoài đường rất thấp, chủ yếu là lây nhiểm trong khu dân cư, không gian kín. Và đặc thù của Sài Gòn là đông dân càng phong tỏa thì càng lang rộng

5. Mất niềm tin

  • Mất niềm tin về truyền thông: Truyền thông định hướng người dân an tâm ở nhà, thông tin về “Đóng cửa” được nói giảm nói tránh trấn an người dân. Thông tin chính thức thì được xì ra bởi “ông anh ở phường” nhắn chuẩn bị tích trữ lương thực. Người dân nếu tin truyền thông nhà nước thì trở tay không kịp. Nhu yếu phẩm không có, trong khi chính quyền không đáp ứng hết. Vậy sức khỏe tinh thần, dinh dưỡng của người dân như thế nào?. Không ai muốn chết vì dịch, bon chen đi siêu thị để bị lây dịch cả, sự đánh úp của chính sách làm cho người dân phải tự lo lấy thân mà thôi. Chính phủ không có một lộ trình rõ ràng, người dân không biết 1 tuần, rồi 2 tuần rồi 1 tháng… họ sẽ đi về đâu.
  • Mất niềm tin về chính sách hỗ trợ: Chúng ta đưa ra nhiều gói hỗ trợ cho người dân, số người được hỗ trợ không bao phủ hết tầng lớp nghèo, ảnh hưởng nặng từ đại dịch. Vi đâu? vì do “Cơ chế”, do “Tạm trú”, do “Hộ khẩu”. Những người thấp cổ bé họng chỉ biết sống nhờ vào các đoàn từ thiện, hảo tâm. Bởi vậy dân gian truyền tai nhau muốn có 1 triệu rưỡi thì lên Tivi mà nhận.
  • Mất niềm tin về chính sách: Mỗi tỉnh thực thi một chính sách khác nhau bằng mọi giá giữ cho tỉnh mình “XANH” là được, sự chồng chéo này gây biết bao nhiêu phiền phức về thời gian, tiền bạc cho doanh nghiệp vận tải. Hàng loạt các ứng dụng khai báo y tế, di biến động dân cư, giấy phép đi đường… làm cho người dân rối tung rối mù thủ tục giấy tờ.
  • Mất niềm tin về người thực thi chính sách: Một số nơi, những người như Dân Phòng, Công An thực thi chỉ thị của chính phủ một cách thiếu khoa học không thấu tình đạt lý, như giăn hàng rào, khóa cứng cửa, không cho đi mua thực phẩm thiết yếu, cấp cứu… họ chỉ biết phạt và phạt. Người dân chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng, chịu đấm ăn xôi cho qua chuyện.

Đó có thể là kết quả sự vô minh [8] trong cách chống dịch, cách đưa ra chính sách.

[Update 27.09.2021] – https://dantri.com.vn/xa-hoi/chu-tich-tphcm-chung-toi-nhan-thieu-sot-va-mong-su-luong-thu-cua-dong-bao-20210926224623277.htm?gidzl=59n32JiLeMCPXq8ACGcdPHA6Gm8d2FTl2z0HKYLSzMu8Wny89m-kO0_NHGeaKl4qNDmHMc8RlD9VFX6WP0


[1] – https://cand.com.vn/Xa-hoi/Binh-Duong-du-bao-so-ca-mac-COVID-19-co-the-len-den-15-20-ngan-nguoi-i621327/

[2] – https://tuoitre.vn/binh-duong-chan-chinh-cac-diem-cach-ly-dinh-chi-giam-doc-trung-tam-y-te-tan-uyen-20210822215020094.htm

[3] – https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_H%C3%A1n

[4] – https://congan.com.vn/tin-chinh/tphcm-thong-tin-dua-tat-ca-f0-vao-khu-cach-ly-la-hieu-nham-da-chan-chinh_120423.html

[5] – https://zingnews.vn/tphcm-thua-nhan-lay-mau-xet-nghiem-theo-chi-tieu-lon-gay-lang-phi-post1239160.html

[6] – https://hatinh.gov.vn/vi/tin-tuc-su-kien/tin-bai/10169/lo-dien-top-10-dia-phuong-dung-dau-ve-thu-ngan-sach-6-thang-dau-nam

[7] – https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/thi-truong/hon-85-000-doanh-nghiep-roi-bo-thi-truong-moi-thang-hon-10-nghin-doanh-nghiep-rut-lui-770151.html

[8] – https://dangvinhcuong.com/2021/09/21/vo-minh/

Vô Minh

“Vô Minh” một từ xem như rất phức tạp nhưng nó lại khá đơn giản trong từng trường hợp cụ thể. Đức Phật từng nói “Ta không sợ kẻ ngu dốt, tàn ác… ta chỉ sợ kẻ vô minh mà thôi”.

Vô mình là từ để chỉ người có tâm hồn không trong sáng, lầm đường lạc lối, nhập nhằn giữa đúng và sai. Vô minh không có nghĩa là người ngu dốt thiếu hiểu biết mới vô minh, vô minh không bị giới hạn bởi học thức mà nó bị giới hạn bởi tri thức.

Vô minh thể hiện qua hành động của mỗi người chúng ta, cách ta ứng sử với một người khác, cách ta phản ứng với một sự kiện nào đó. Vậy tôi im lặng trước cái xấu, cái ác có phải là vô minh hay không ? Vâng đó là vô minh. Khi bạn biết cái xấu đó không ảnh hưởng đến bạn nhưng chắc chắn có ảnh hưởng đến người xung quanh bạn mà bạn không lên tiếng thì bạn chính là người vô minh. Bạn biết điều đó không tốt và có thể làm nguy hại đến người khác tuy nhiên tâm trí bạn sẽ có sự giằn co giữa lên tiếng và im lặng, sự im lặng chiến thắng vì một số lý do ngụy biện cho nó.

Có một câu chuyện phiếm rằng: Có một con quỷ bắt người nông dân phải chọn là giết vợ hoặc đốt nhà hoặc uống rựu thì nó sẽ tha chết cho. Anh ta vội vàng uống rựu, cuối cùng con quỷ tha tội cho 2 vợ chồng. Tuy nhiên sau khi uống rựu say anh ta lại đốt nhà, giết vợ. Rựu làm cho anh nông dân kia từ một người khôn ngoan thành người mất lý trí không biết đúng sai. Sự vô minh cũng vậy.

Vô minh nó xuất hiện từ mỗi cá nhân

Trong mỗi người ai ai cũng có bản ngã, sự thánh thiện và sự giả dối. Khi bạn làm điều gì đó trái với luật nhân quả, thì sự vô minh sẽ lên ngôi và thiết phục bạn bằng rất nhiều lý do khác nhau, bằng sự ngụy biện và cho rằng đó không phải là lỗi của bạn. Và từ sự vô minh nhỏ được tích tụ hàng ngày, hàng tháng, hàng năm … sự vô minh to lớn được hình thành lúc nào không biết.

Một anh thợ điện quên quấn băng keo chổ hở của dây điện và gấp thang ra về, khi sực nhớ, vì sự lười biếng anh ta tự nhủ ràng “Chắc là không sao, vì nó nằm trên cao ai mà đụng đến được.”, vài ngày hôm sau cô lao công cầm cây chổi dài đi quét mạng nhện vô tình chạm trúng dây điện bị hỡ kia và bị giật dẫn đến tử vong. Vậy sự vô minh ở đây là anh thợ điện biết rằng có thể vô tình gây án mạng cho người khác nhưng anh ta bị thuyết phục bởi sự ngụy biện rằng “Ai mà leo cao đến đó chứ ?!”.

Người càng giỏi thì sự vô minh nếu có sẽ gây hậu quả nghiêm trọng hơn người dốt mà vô minh. Họ biết tận dụng cái hiểu biết của mình để mang lại lợi ích lớn hơn, phức tạp hơn người ngu dốt.

Bạn có thấy người đói có thể đi cướp bánh mỳ. Người bị hại ở đây có thể là một người hoặc tối đa là vài người [1]. Nhưng những người có học thức, có địa vị bằng thủ thuật tinh vi có thể xâm hại đến rất nhiều người và để lại hậu quả nghiêm trọng lâu dài [2]

Tham nhũng vaccine suy rộng hơn như tước đi quyền sống của người khác[3]

Bởi vậy, một lần nữa vô minh không liên quan đến học thức mà nó là sự nhận thức về nhân quả không thật thấu đáo.

Vô minh từ giáo dục

“Nhân chi sơ tánh bổn thiện”, con người từ lúc sinh ra ai ai cũng mang cái tâm thiện. Như một tờ giấy trắng sự giáo dục sẽ đặt từng nét viết lên tờ giấy trắng đó. Có những nét viết đẹp, có những nét viết xấu. Tất cả đều được lưu giữ trên tờ giấy đó, nếu chữ đẹp nhiều hơn thì sẽ lấn át chữ xấu và người lại. Giáo dục ở đây từ hai khía cạnh, khía cạnh nhà trường và khía cạnh gia đình.

Nhà trường:

  • Học trò bị cấm phản biện vì cho là thầy luôn đúng
  • Học trò bị ép phải học những môn học về triết học sáo rổng, những đứa trẻ lớn lên như con ngựa bị che 2 mắt, cứ cắm đầu đi thẳng.
  • Học trò bị phân biệt đối xử về học lực (tính trung bình tất cả các môn), có nhiều đứa trẻ dở văn nhưng cực kỳ giỏi lý, việc đánh đồng kiểu điểm trung bình vô hình chung những thế mạnh cá nhân không được phát huy và nuôi dưỡng.
  • Học trò bị ép phải học những môn học lịch sử phiến diện, tân bốc và phi lý. Lịch sử là những sự kiện có thật đã xảy ra trong quá khứ, và sự thật là sự thật, không cần khoát lên cho nó chiếc áo đẹp đẽ để làm gì. Vì đơn giản nó là sự thật đã kết thúc.
  • Học sinh bị ép học như cái máy để trường đạt thành tích, giáo viên, cha mẹ nở mặt nở mày.
  • Từ nhỏ học sinh đã bị rập khuôn như vậy, tư duy và sự phản biện cá nhân hầu như đã biến mất, lớn lên những đứa trẻ này như những con Robot không hơn không kém.

Gia đình

  • Cha mẹ không là tấm gương cho con: cha mẹ phê phán người khác vượt đèn đỏ, nhưng chính bản thân mình lại không chờ nổi mấy giây đèn vàng.
  • Cha mẹ ép buộc con sống theo cách sống của cha mẹ

Vô minh trong đại dịch

Trong đại dịch làm ảnh hưởng đến vài chục triệu con người, từng thành phần trong xã hội điều bị ảnh hưởng ít nhiều.

Năm 2020, trong khi thế giới quay cuồn trong dịch bệnh, chúng ta may mắn ít bị ảnh hưởng, thay vài chuẩn bị cho mua vaccine, chúng ta lại ngạo nghể ca tụng chiến thắng.

Người khá, giàu thì cổ súy cho giãn cách xã hội, chữ “giãn cách” là cách nói tránh hiệu quả để đi vào lòng dân của chính phủ, thực tế nó là “Lockdown”[4] hay còn gọi là “đóng cửa” vì người giàu họ có đủ tài chính để nằm ở nhà vài tháng thậm chí vài năm cũng không sao. Họ quay sang chê bai bài xích các thành phần của xã hội khác “Vô ý thức”. Vô minh ở đây là không đặt mình vào vị trí của người nghèo, phải chạy cơm từng ngày cho gia đình, bao nhiêu chi phí phải trả như: điện, nước, internet, thuê phòng, ăn uống, sinh hoạt…. Vô minh được thể hiện bằng sự vô cảm với đồng loại, thờ ơ trước nổi đau của đồng loại.

Hàng nghìn hàng rào kẽm gai được dựng lên khắp thành phố làm cản trở lưu thông và các trường hợp khẩn cấp như cứu lửa, cấp cứu bệnh nhân nhiểm covid và các bệnh khác. Một số cái chết gián tiếp do các cản trở này gây ra, sự vô minh ở đây là làm một cách máy móc không thấu tình đạt lý của một số bộ phận trong chính quyền khi thực thi chỉ thị của chính phủ, không nhận thức được sự phi lý và hậu quả. Y bác sỹ muốn tìm đến nhà người bệnh cũng phải luồn lách qua các chiến hào như thời chiến mới đến được.

“Bánh mỳ không phải là thực phẩm” đây là một ví dụ cụ thể cho sự máy móc của người thực thi pháp luật, sau đó chính phủ phải ban hành lại công văn hướng dẫn cụ thể cái gì mới được gọi là thực phẩm. Đây chỉ là một trường hợp hy hữu được phơi bày, biết đâu hàng trăm trường hợp như thế bị phạt oan mà không được công khai ?!

Một đoạn đường có 2 chốt kiểm soát, chốt đầu đường thì cho xe chở hàng vào, cuối đường bắt phạt vì là “Vùng đỏ” không lưu hành. Họ chỉ biết phạt, phạt và phạt, sự vô minh trong cách nhìn nhận sự logic của vấn đề.

Một vị sư khá nổi tiếng trong và ngoài nước đứng ra cầu siêu cho Vaccine nội mau chóng được nhà nước thông qua. Vaccine là kết quả của khoa học và trí tuệ, không có sự tâm linh, tôn giáo nào ở đây cả. Trong vấn đề này có hai đối tượng vô minh:

  • Vị thầy chùa kia, vâng sự tinh thông phật pháp càng thâm sâu thì càng càng hiểu rằng, vaccine không phải là tâm linh là trí tuệ của con người.
  • Nhà sản xuất vaccine, vaccine có được phê chuẩn hay không dựa trên kết quả dữ liệu chứng minh cho các nhà khoa học có chuyên môn thẩm định. Phật không thể phù hộ cho anh nếu vaccine anh không chứng minh được tính hiệu quả qua số liệu cụ thể.

Một bên là tôn giáo – tâm linh, một bên là khoa học là hai thái cực lớn của cuộc sống hiện đại lại vô minh như vậy thử hỏi chân lý sẽ đi về đâu?!

Cách thức và giải pháp dập dịch rối như tơ vò, gây tốn kém, thiệt hại về kinh tế một cách nặng nề [7] trong khi đó các nhà chuyên môn trong và ngoài nước tư vấn ngay từ đầu nhưng không thực hiện, vô minh ở đây là duy ý chí.

Nền kinh tế đóng băng và có nguy cơ sụp đổ nếu tiếp tục “Giãn cách” tiêu cực, mấy chục nghìn doanh nghiệp tạm ngừng khai thuế hoặc phá sản [5]. Sản xuất, vận chuyển, tiêu thụ nông sản, nguyên vật liệu đứt gãy hoàn toàn thể hiện sự vô minh trong cách vận hành nền kinh tế.

Vô minh của truyền thông, trong cơn quay cuồn của đại dịch, Sài Gòn gánh nổi đau mất mát quá lớn. Y bác sỹ và cả các em sinh viên hừng hực khí thế làm trò “Giải phóng Sài Gòn” trên máy bay ở độ cao 10,000m [6]. Người Sài Gòn cảm ơn và chỉ cười khi truyền thông vô minh lại sát muối lên nổi đau khi xưa của Sài Gòn.

“Chúng ta còn nghèo”, “Bạn đã làm gì cho tổ quốc chưa?” đây là hai cái vô minh phổ biến nhất của giới trẻ, những người bị cái vô minh của nền giáo dục tạo nên. Họ không được trang bị tư duy cá nhân, kiến thức của nền kinh tế được vận hành như thế nào và phản biện một vấn đề, thay vào đó họ sẽ ngụy biện bằng các câu hỏi có tính chất khẳng định áp đảo.

Đại dịch này không làm cho con người ta vô minh mà nó chỉ là chất xúc tác giúp thể hiện rõ bản chất vô minh của con người. Tất cả các vô minh được tích tụ theo năm tháng và nay được cơ hội thể hiện, bộ mặt thật của xã hội được phơi bày.

Một lần nữa xin trích lại lời của đức Phật “Ta không sợ kẻ dốt nát, tàng ác, … ta chỉ sợ kẻ vô minh”


[1] – https://vnexpress.net/cuop-banh-mi-khi-doi-2-thieu-nien-linh-an-3439329.html

[2] – https://tuoitre.vn/ong-phan-van-vinh-bao-che-den-cung-cho-duong-day-danh-bac-20181129212821152.htm

[3] – https://dangvinhcuong.com/2021/09/17/tham-nhung-vaccine/

[4] – https://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/lockdown

[5] – https://moit.gov.vn/tin-tuc/bo-cong-thuong-voi-doanh-nghiep/thay-gi-tu-70.209-doanh-nghiep-rut-lui-khoi-thi-truong.html

[6] – https://thanhnien.vn/doi-song/dung-nem-da-doan-hai-duong-giup-tphcm-can-bao-dung-nhu-nguoi-sai-gon-von-vay-1408321.html

[7] – https://thanhnien.vn/thoi-su/de-nghi-dung-xet-nghiem-dien-rong-vi-ton-kem-1451272.html

“Tham nhũng vaccine”

Tham nhũng vaccine

  • Gần đây trên mạng xã hội lan truyền nhiều người khoe được chích vaccine xịn nhờ vào mối quan hệ của họ hoặc bằng tiền mua lượt chích vaccine tốt. Đó chỉ là tảng băng chìm của một khối băng rất lớn ẩn bên dưới.
  • Khi dịch tràn lang ai ai cũng lo bảo vệ cho mình, gia đình mình là điều tất yếu, sự sống còn của mỗi người là ưu tiên hàng đầu.
  • Chính sách vaccine của nhà nước nhìn chung vẫn thể hiện cụ thể nhóm người được coi là “Yếu thế” và dễ bị ảnh hưởng của dịch như người đứng đầu tuyến “Chống dịch” hay người già.
  • Số lượng vaccine hiện tại rất giới hạn nhất là các vaccine tốt như Pfizer, Moderna, Astra vì vậy các loại vaccine này như vũ khí tốt giúp những người yếu thế trong xã hội chống chọi bệnh tật.
  • Thấy các bạn trẻ khoe mẽ được chích vaccine xịn thông qua quan hệ “Cha chú” mà tôi không khỏi xót xa, xót xa cho người yếu thế khu ổ chuột, xót xa cho tầng lớp lao động tay chân, xót xa cho những con người thấp cổ bé họng. Đáng lý ra họ là những người dễ bị tổn thương nhất do đại dịch.
  • Có thể tôi nói hơi quá, mỗi liều vaccine cướp đi của người khác bằng quan hệ, tiền bạc cũng có thể xem như cướp đi cơ hội sống của 1 người khác. Với một số người có thể vung vài triệu để được tiêm vaccine xịn, có thể ung dung nằm ở nhà vài tháng đến vài năm không sợ đói. Ngoài kia bao nhiêu triệu con người phải vật vã chực chờ mở cữa để mưu sinh, quay cuồn trong suy nghĩ bệnh tật, cơm áo gạo tiền. Hãy đặt mình vào vị trí của họ để có sự cảm thông, thương yêu.
  • Con số mười mấy nghìn người tử vong kia, hầu hết là những người nghèo, thấp cổ bé họng sống trong khu ổ chuột, không được tiêm vaccine đầy đủ và vaccine tốt, và biết đâu một trong những người mất đó lại chính bạn là người cướp đi vaccine của họ bằng tiền bạc, quan hệ của mình.
  • Dẫu biết rằng chúng ta như những con cá thoi thóp khi vũng nước đang cạn dần, mỗi con cá đều cố gắn đè các con khác để vùng vẫy ngoi lên đi tìm vũng nước khác. Nhưng đâu đó vẫn có cái gọi là “Nhân văn và công bằng”. Trong cuộc đời chúng ta chính trực với người, chính mình được bao nhiêu lần ? để sau này nếu có về già chúng ta không hối hận vì những việc làm hôm nay.
  • Tôi có theo dõi một bác sỹ khá nổi tiếng trong VN chuyên tư vấn covid, có một lần tôi nghe ông nói “Bạn hãy chích vaccine bằng bất kỳ con đường nào có thể chích được”, vị bác sỹ hàm ý có thể chích bằng “Tham nhũng vaccine”. Nghe đến đây tôi khá khinh bỉ ông, y học cần sự chính trực và nhân văn. Cái này ông không có.
  • Một số y bác sỹ cũng như người nắm vaccine tốt trong tay cũng vì một ít tiền bạc đánh mất sự chính trực chính mình bằng bán xuất chích vaccine cũng xem như tiếp tay cho cái bất nhân góp phần đẩy người yếu thế vào cái chết, họ có suy nghĩ đến điều này ?
  • Mỗi người một sinh mạng, không thể tự cho mình cái quyền sinh mạng mình quý hơn sinh mạng người khác.

Cuong Dang